2026-07-01
HaiPress
Minh họa: AISuốt thời gian qua,chị đối xử với các con tôi như con ruột. Mỗi lần chúng tôi đi công tác,mọi việc trong nhà đều do chị quán xuyến. Nhờ có chị mà vợ chồng tôi yên tâm phát triển công việc. Hiện giờ cuộc sống của chúng tôi cũng khá giả,có nhà riêng,ôtô và tích lũy được một khoản tiền. Thế nhưng,từ khi việc kinh doanh ngày càng phát đạt,vợ tôi dường như thay đổi. Cô ấy hay cáu gắt và coi thường chị hơn. Chỉ cần chị tôi làm chậm một chút hay quên việc nhỏ là bị nói,thậm chí nói nặng lời trước mặt nhân viên và khách. Chị chỉ im lặng rồi lặng lẽ làm việc.Tôi góp ý thì vợ nói chị chỉ là người ở nhờ,cũng nhận lương từ vợ chồng tôi không thiếu đồng nào thì nên biết thân biết phận. Lương mà vợ tôi nói đến là khoản tiền ít ỏi vợ tôi đưa cho chị hàng tháng để thể hiện sự "sòng phẳng". Ban đầu chị không nhận nhưng sau đó vì vợ tôi ép nhận và tôi cũng khuyên chị nên chị mới cầm. Thỉnh thoảng tôi lại thấy chị mua cho các cháu đồ chơi,vài bộ quần áo mới hay ít sách vở,...Hôm qua chị vừa nói là muốn ra ngoài thuê một căn phòng nhỏ để ở cho riêng tư,thoải mái vì các cháu giờ cũng lớn hơn rồi. Vợ tôi muốn giữ chị lại nhưng chị từ chối. Tối ngủ,vợ nói tôi cố giữ lấy chị,chị mà đi thì ai đưa đón con và đỡ đần việc nhà. Tôi nửa muốn chị ở cùng nửa không muốn,vì nếu vợ tôi không thay đổi thì chị ở lại sẽ phải nhận những tổn thương mà có khi tôi còn không biết. Các con tôi biết bác muốn đi thì không chịu xa bác. Tôi nên làm thế nào đây?Đức Long